CHUYỆN THỰC PHẨM
Ngày nay thực phẩm quá âm u
Bệnh chứng nan y đến vụt vù
Thịt bẩn xơi vào e miệng méo
Rau dơ xực phải khiến mồm chu
Dù trang thục nữ-hồn phiêu bạt
Dẫu đấng anh hùng -vía lãng du
Ước chức năng ngành luôn kiểm soát
Cho dân khỏi bị tiếng rằng ngu
Thệ Minh
THÓI ĐỜI
Dân ca vừa hát trái mù u,
Thương nhớ tuổi thơ lượm ném vù!
Cha dạy điều hay theo Khổng Tử,
Thầy răn lời tốt học Trang Chu.
Bây chừ Tàu tới lo kêu nị,
Lúc trước Mỹ qua tập gọi du.
Đừng nghĩ ta khôn trang bị sẵn,
Coi chừng bị chúng bảo là ngu.
TÌNH
ĐẦU
Mãi nhớ bóng ai một thuở đầu!
Bây chừ chẳng biết dạt về đâu?
Khi xưa vụng nói cho lòng khổ,
Lúc trước mê chơi khiến dạ sầu,
Nhìn cảnh bâng khuâng ghi mấy chữ,
Trông trời lãng đãng viết đôi câu.
Tình yêu ngày ấy dù chưa thắm,
Vẫn thấy con tim đã đượm màu.
6/5/16
NÓNG QUÁ….. (hic) !!!
Điện cúp mồ hôi cứ chảy ra:
Toàn thân chèm nhẹp mỡ tươm nà !
Quạt mo lạch xạch đêm xua muỗi,
Đèn đốm tù mù tối nhát ma.
Nóng quá điên rên ôi mả mẹ,
Nực thôi khùng réo bớ mồ cha.
Sân không chút gió trời thiêu xác,
Sải cắn đầy mình bé khóc oa….
Phantran
THƯƠNG
LÃO PHAN
Thương Phan nóng quá mỡ tươm ra,
Hứng lại đem kho được bữa nà.
Chảy ít sợ rằng thành lão quỉ,
Rịn nhiều e khéo biến yêu ma
Mỏi tay vì quạt mà thương mẹ
Đỏ mắt bởi nheo lại nhớ cha,
Nghĩ rứa mà thương bầy trẻ nhỏ,
Sảy đầy đổ ngứa phải kêu oa!
6/5/16
CHỈ LÀ MƠ .
Tôi mộng bay cao vút tận trời
Vươn mình trải bóng giữa ngàn khơi
Nương theo làn gió cười đôi tiếng
Ghé lại vầng mây tạ mấy lời
Cạn chén vui chơi khi mỏi cánh
Ôm trăng say ngủ lúc mềm môi
Yêu đời ngất ngưỡng nhìn nhân thế
Trọn kiếp phù sinh thỏa lắm rồi .
Kim Liên Thái
MƠ
MỘNG
Đã từng mơ mộng ở trên trời,
Cũng muốn phiêu du ngàn biển khơi,
Thật khoái lúc đời còn vọng tiếng,
Quá vui khi phận vẫn se lời
Niềm tin còn đượm nên tươi má,
Hy vọng dâng đầy khiến thắm môi.
Tuổi trẻ luôn tràn bao ước muốn,
Đến khi già cổi phải buông rồi!
KHOẢNH KHẮC CỦA HÀN .
Khắc khoải chàng ngồi đợi gió Đông
Xua cơn lạnh giá tái tê lòng
Hận tình dang dỡ đành xa lánh
Mang kiếp liêu xiêu sống mỏi trông
Ôm ánh trăng vàng nuôi ảo mộng
Say nguồn thơ hứng lướt cuồng phong
Xác thân rệu rã hồn rên xiết
Còn nặng trong tim một bóng hồng .
Kim Liên Thái
NIỀM
ĐAU CỦA HÀN
Răng Hàn đợi gió lúc trời đông?
Là để cho vơi chút hận lòng?
Tiếc chút tình yêu từng đón đợi,
Thương nhiều dĩ vãng đã vời trông,
Bán trăng mong hết cơn đau hủi,
Đợi tối để qua nỗi khổ phong.
Rên siết bao ngày đêm vật vả.
Trời thương trao tặng một bông hồng.
7/5/16
HUẾ TRONG TÔI .
Tôi vẫn yêu hoài
xứ Huế tôi
Bao năm cách biệt lỡ xa rồi
Đêm nằm thao thức nghe mưa gọi
Sáng dậy bồn chồn đợi nắng khơi
Nhớ thuở quây quần đùa bóng mẹ
Mơ thời học hỏi tạ ơn đời
Xuân về thêm nặng sầu chôn kín
Day dứt trong lòng mãi chẳng thôi .
Kim Liên Thái
THƯƠNG
LẮM BIỂN TRỜI
Thương lắm quê nhà biển của tôi,
Nghe đâu nhiễm độc vắng tanh rồi.
Thuyền chài gác lái không rời bến,
Ngư cụ neo bờ chẳng lộng khơi.
Khốn khổ mong chờ tài lộc Bác,
Đớn đau trông đợi nghĩa ơn đời.
Vì ai đất nước điêu linh thế?
Lắm kẻ vô tình cúi mặt thôi.
8/5/16