TIẾNG LÒNG .
Em có nghe tình gọi thiết tha
Nặng lòng lo nghĩ sẽ mau già
Nay còn môi thắm xanh làn tóc
Mai đã mắt mờ sạm sắc da
Vẫn biết thời gian dần biến đổi
Đâu ngờ tật bệnh chẳng buông tha
Trời cho được mấy mà hờ hững
Một cõi riêng mình em với ta.
Kim Liên Thái
THỨ THA
Kẻ thù biết lỗi cũng còn tha,
Đừng giận em ơi sẽ chóng già.
Luôn tới mát xa cho mịn mặt.
Hãy vô thẫm mỹ khiến trơn da.
Vài ngày họp mặt cùng trao đổi,
Dăm bữa giao lưu vui hát ca.
Sống vậy tất lòng luôn giải tỏa,
Dâng tràn hạnh phúc ở quanh ta.
Hoành trần
11/4/16
TIẾNG SẦU .
Khắc khoải trong tim tiếng nguyện cầu
Người đi tình gợi mãi ngàn sau
Mưa phùn thỏ thẻ nhắc lời hứa
Gió bấc rì rào gợn nỗi đau
Lòng mẹ vẫn thương hình bóng cũ
Mắt anh còn đọng dáng ai sầu
Dư âm ngày hạ reo ngoài nắng
Ngỡ tiếng em cười chẳng thấy đâu .
Kim Liên Thái
KẺ ĐẾN SAU
Ngày xưa ai cỡi áo qua cầu,
Chỉ tội cho người kẻ đến sau.
Vẫn biết bởi yêu nên khốn khổ,
Hay chăng vì nhớ phải thương đau.
Làm răng bảo được tim im lắng,
Xin hỏi cách chi dạ bớt sầu.
Biết quặn cõi lòng nhưng nghẹn tiếng,
Yêu mà chẳng biết mộng về đâu!
13/4/16
DỪA
--------o-----
Hạ nắng trời khô chẳng thấy mưa
Khát bao nhiêu uống mấy không vừa
Dù cho kiếm được vài ly đá
Cũng chẳng bằng mua mấy trái dừa
Ngọt lịm to tròn anh rất thích
No lòng mũm mĩm chị thêm ưa
Trưa hè giải khát dừa đôi cặp
Khi uống xong rồi xuất khẩu thơ…
TRÔNG MƯA
Nắng hạn mơ hoài mấy hạt mưa.
Đất khô nứt nẻ nước mô vừa!
Vui cho mấy chị buôn trà đá.
Sướng thiệt ông anh bán nước dừa.
Mát miệng khỏe mình bao kẻ thích,
Trơn mồm mát họng lắm người ưa.
Nghe đâu nhờ đó mà sung quá,
Nắng cực còn hưng phấn viết thơ.
Hoành Trần
13/4/16
TÌNH THU .
Thu chẳng vội vàng,thu tới nơi
Có con bướm trắng đợi lâu rồi
Rung đôi cánh mộng chờ ai đến
Rút sợi tơ lòng kết bạn chơi
Thầm hẹn đóa hồng hong nắng lụa
Khẻ trao hạt phấn giữ hương đời
Cùng hoa nếm mật say tình thắm
Kẻo gió đông về hết lả lơi .
Kim Liên Thái
LƯU BÚT NGÀY XANH
Ve đàn phượng nở rộn ngàn nơi,
Lưu bút chia tay đã mở rồi,
Thêu dệt điệu vần vào phút nghỉ
Kết đan câu chữ giữa giờ chơi.
Ghi nhiều ước vọng lên trang giấy .
Gửi lắm giấc mơ đến cuộc đời,
Mới đó mà nay đầu đã bạc,
Ngậm ngùi nhớ lại phút buông lơi!
14/4/16
TÌNH XA .
Xuân đến trong lòng chẳng thiết tha
Hoa rơi ,én lượn trước sân nhà
Người đi có vướng niềm nhung nhớ
Kẻ ở còn ôm nỗi xót xa
Bởi lỡ gieo sầu rồi hối tiếc
Nên đành nuốt hận để phôi pha
Tìm đâu ánh mắt trao trìu mến
Mới biết tình ai thấm đậm đà .
XIN LỖI EM
Anh đành quì xuống để xin tha,
Đã phụ tình ai đợi ở nhà,
Chẳng phải bén duyên nơi chốn lạ,
Đâu vì mê ái tại phương xa,
Thương hoài mái tóc đen huyền nhuộm,
Nhớ quá làn da trắng tuyết pha,
Cũng định quay về xin tạ lỗi,
Nhưng mê du lãng bước sa đà.
20/4/16
VỀ QUÊ ANH ĐỒNG THÁP
Quê anh Đồng Tháp đất miền Tây
Vườn tược xum xê quả trái đầy
Ruộng lúa bạt ngàn cò lả cánh
Nước phèn chắt lọc chất ươm cây
Bước chân mở cõi trời quang rạng
Nuôi chí dưỡng màu đôi má hây
Tiếng hát tự do luôn mãi gọi
Chào em nồng thắm vị men ngây.
Nguyễn Đắc Thắng
MONG MƯA
Nắng hạn khô dòng nước miệt Tây,
E rằng quả, trái chẳng no đầy!
Anh buồn bởi ruộng không còn lúa,
Chị chán vì vườn đã chết cây,
Khiến bạn lo âu nên hết mẩy,
Làm cô rầu khổ chẳng còn hây.
Mong trời mưa xuống đồng xanh thắm,
Ta lại đan tình sướng ngất ngây!
21/4/16
LAN TÍM .
Em hẹn một ngày sẽ đến thăm
Vườn lan anh đợi đã bao năm
Và em yêu chỉ hoa màu tím
Màu tím xa xăm mãi nhớ thầm.
Thời gian hẹn gặp chẳng còn xa
Lan đã đâm chồi nụ hé ra
Dưới nắng vàng tươi ươm sắc tím
Lòng anh rạo rực nở đầy hoa.
Tiếng chim rộn rã hót ngoài sân
Chắc hẳn khách xa sắp tới gần
Vội vã anh bày ra chén rượu
Mong lòng khách ấm lại dừng chân.
Tin nhắn bỗng đâu đến ngỡ ngàng
Đôi lời lỗi hẹn bước em sang
Nhìn hoa nở rộ anh tê tái
Hết nỗi trông mong hết rộn ràng.
Hoa lan tím ngắt cả trời xanh
Nhắc chuyện tình xưa mộng chẳng thành
Cứ ngỡ em về ta thỏa nguyện
Để rồi lỡ dịp ...uổng công anh.
Kim Liên Thái
ÁO TÍM XƯA
Ta nhớ ngày xưa em đến thăm,
Dù chừ cách biệt đã bao năm,
Vẫn đậm trong tim tà áo tím,
Màu của tình yêu vụng nhớ thầm.
Thời gian dầu đã biệt vời xa,
Bóng hình ngày ấy vẫn hiện ra,
Lung linh đi giữa khung trời tím,
Nắng rỗ quanh mình tựa đốm hoa,
Chiều nay nhìn lá rụng ngoài sân,
Bâng khuâng bỗng nhớ cuộc tình gần.
Tan học theo về chân sáo bước.
Mà thấy thương nhiều những dấu chân
Chuyện đời nhiều lúc ngỡ với ngàng,
Bao lần đứng đợi chuyến đò sang,
Người đi chiều ấy mưa bay lạnh,
Sao phố người qua vẫn rộn ràng.
Đời người chỉ một thuở xuân xanh,
Kết lắm ước mơ mộng chẳng thành,
Em chừ tay bế tay bồng nhỉ,
Nhớ làm chi nữa bóng hình anh.
23/4/16
ƠI GIÀNG ƠI
NHỚ QUÊN NON CAO
Mới hôm nào.
mới ngày nao,
Bốn mươi
năm lẻ
qua mau quá chừng,
Tây Nguyên
dân ít
lắm rừng,
Ta đi,
chân bước
chập chùng lá reo,
Đường mòn dốc đứng
cheo leo,
Dăm ba rẫy lúa
lưng đèo trỗ bông.
(A)Mí địu con
trên lưng,
(A) Ma với xà gạc
chặt từng nhánh
cây,
Nhum pay ơi nhum
pay(uống rượu)
Hãy đến nơi đây
Hãy cùng vui vầy.
Ché Tang,ché Túc,
no đầy tình thân,
Kìa Cư Né,Eadrông,
Gặp em ở giữa rừng
thần Dlieyang.
Những cái tên ngọn
núi,cánh rừng,
Cùng với em
vui lễ hội
cồng chiêng cúng
Giàng(Yang)
Ngồi bên bếp lửa
buôn làng
Hỏa xay Mí nhé
bát canh thơm lá
mì.
Rồi thì ta lại
ra đi
Về nơi sóng nước
miền Tây
dựng đời.
Mấy mươi năm
chút ngậm ngùi,
Nhớ quên một thuở,
bên đời lãng du!
Nay miền Tây
nước mặn tràn,
Cao nguyên giếng
cạn,
Miền Trung biển
gào.
Có còn chi mà để
tự hào,
Rừng vàng,
biển bạc.
nghẹn ngào lòng
ai!
Chân đi sao bước
lạc loài,
Mấy mươi
năm
dân khổ hoài thế
a!
Buồn chi sao phải
thở ra,
Lên phây đọc báo
buồn ta thẹn người
Hoành Trần
23/4/16
TRÊN BÊN SÔNG
….……..O……….
Trên bến sông xưa chỗ đứng này
Ta –nàng gạt lệ phải chia tay
Thân trai quốc biến đành ly biệt
Phận gái gia bần chịu đắng cay
Hạ vắng , hoa rơi sầu lẻ bóng
Xuân tàn , mắt biếc lệ chan đầy
Người muôn năm cũ giờ đâu nữa
Ly rượu chung tình uống đến say ?!
……..
Luu Thành
BẾN XƯA
Bến sông còn đó nhớ không này!
Chỗ đứng ngày xưa tay nắm tay.
Tiển biệt người đi môi mặn đắng,
Xót xa kẻ ở mắt nồng cay.
Giờ qua ngày lại sầu chưa cạn,
Tháng lụn năm tàn lệ vẫn đầy.
Tình đã vời xa lòng quặn thắt.
Tìm quên đáy cốc khó mà say!
26/4/16
ĐÊM CHỜ
( Cảm tác theo một bài thơ của Nhung Nguyễn )
Chờ ai em đợi dưới trăng vàng
Đêm tận sương tàn ánh nguyệt tan
Thổn thức hồn đau thân xác lạnh
Bâng khuâng dạ khúc cõi hồng hoang
Vì đâu duyên kiếp nên dang dở
Lỡ để phận này phải trái ngang
Nếu biết tình ta là mộng ảo
Xin đành giã biệt chuyện vương mang
Duy Nguyên
KHI NÀNG CHẢNH
Ai đửng lẻ loi giữa nắng vàng,
Để chờ hồi trống điểm trường tan.
Thời gian ngóng đợi như đêm vắng,
Giây phút trông mong tựa tối hoang.
Khi gặp lại nghe lời hoạnh họe,
Lúc về phải chịu tiếng nghênh ngang.
Chu choa yêu quá nên đành phải ,
Tính chảnh của nàng đã nặng mang.
26/4/16
TA VỚI EM .
Giờ chỉ riêng mình ta với em
Và trăng đã xuống hẹn bên thềm
Hãy dang tay đón mừng anh đến
Rồi nở môi cười ngước mặt xem
Cả khoảng trời yêu tràn ánh mắt
Một niềm khát vọng cháy màn đêm
Ngại gì chưa tỏ tình âu yếm
Giờ chỉ riêng mình ta với em.
TÌNH XA
Nhớ hoài giây phút ở bên em,
Nồng thắm nụ hôn ở cuối thềm,
Dâng hiến trọn đời nào phải nghỉ,
Thương trao suốt kiếp chẳng cần xem.
Chẳng ngờ tan vỡ trong hư ảo
Nên phải sầu đau giữa bóng đêm.
Đọng lại trong đời bao kỉ niệm,
Nhớ hoài giây phút ở bên em.
27/4/16
NÓNG NỰC
Nắng chiếu chói chang khắp mọi đàng,
Rứa mà thơ vẫn viết đầy trang,
Sáng ra nghe tiếng ngâm trong xóm,
Chiều lại vẳng câu hát giữa làng,
Thú thiệt nực nồng nên bí rị,
Cho hay bực bội chớ đâu sang.
Vô đây thấy nhớ thương nhiều quá,
Nên vội ghi theo để tặng nàng.
28/4/16
LÁ DIÊU BÔNG
Xin lần được ngủ giấc mùa đông
Thức dậy bâng quơ dưới nắng hồng
Em muốn lá diêu cài cánh miện
Anh tìm hoa đỏ kết tràng bông
Say hòa nghĩa bướm trau tình thắm
Cảm hóa tình ong gửi nghĩa nồng
Giờ cuối gió lùa rơi lã chã
Xe hoa lặng khuất giữa hư không!
Mai Thắng
BÓ TAY
Đang hạ mà thơ lại viết đông,
Rồi thì khơi dậy mối tình hồng,
Thiệt là rối rắm ghi vài chữ,
Thôi kệ hồ đồ kiếm mấy bông.
Thấy bạn mơ về nơi buốt giá,
Thôi mình mộng đến chốn tươi nồng.
Rứa là cũng có vài câu viết,
Chẳng biết đăng lên coi ổn không?
28/4/16
PHÔI PHA .
Em chợt nghe theo tiếng gọi nào
Ôm lòng hờ hững ngắm trăng sao
Bao năm chung sống giờ em đã...
Gọi tiếng yêu thương bớt ngọt ngào.
Thuở trước yêu em lẫn tiếng cười
Đêm về thành mộng nhớ khôn nguôi
Những mong thức dậy khi vừa sáng
Dìu bước em đi suốt cuộc đời.
Bởi ta là một loài chim uyên
Chắp cánh liền vai dệt mộng nguyền
Bay đến phương xa xây tổ ấm
Cho tình ta hẳn một trời riêng.
Thời gian lần lữa nhạt tình thơ
Là lúc em quên nỗi ngóng chờ
Cỏ lạ hoa thơm em mộng tưởng
Để anh sầu nặng cảnh bơ vơ.
Hồi ấy em mơ mãi tiếng chim
Mơ tà áo tím màu hoa sim
Giờ đây hờ hững em quên hết
Ngay cả người mơ thuở mới tìm...
Em hỡi! Chim uyên em đã hay
Có anh chắp cánh ta cùng bay
Mình em gắng gượng càng nghiêng ngã
Biết gặp ai cùng chắp cánh thay.
Kim Liên Thái
GÃY
CANH UYÊN ƯƠNG
Dường như có tiếng vọng phương nào?
Đau nhói con tim chẳng hiểu sao?
Mênh mang gợi lại tình xưa cũ,
Để cõi lòng ai bỗng nghẹn ngào.
Đừng thấy rằng ta vẫn nói cười,
Nhưng lòng vẫn nhớ mãi khôn nguôi,
Dù ai đã lạc vào muôn lối,
Ta vẫn đem theo trọn cuộc đời.
Tan vỡ tình yêu gãy cánh uyên,
Nhớ xưa sao vội thốt câu nguyền.
Bởi muốn giàu sang đành lỗi hẹn,
Người đi ta giữ lại niềm riêng.
Hôm nay nắn nót viết câu thơ,
Nhắc lại tình xưa lắm đợi chờ.
Nhắc lại nỗi niềm đau dấu kín,
Để rồi xem đó chuyện vu vơ.
Tình yêu thắm thiết tựa đôi chim,
Bay lượn đồi hoa màu tím sim.
Như người chiến sĩ mơ về xứ,
Nàng chết đồi hoang lặng bước tìm.
Lời thơ ta viết nàng nào hay,
Tan hết vào đêm vỡ vụn bay.
Những chuyện tình buồn luôn vậy cả,
Dư âm đọng mãi thật buồn thay.
28/4/16
KHÁT KHAO .
Đường đời vạn nẻo lắm gai chông
Ta hãy thắp lên ngọn lửa lòng
Xông tới cho tràn cơn khát vọng
Vượt qua càng thỏa ý hoài mong
Cha ông đổ máu giành thiên hạ
Con cháu quên mình giữ núi sông
Dù phải gian nguy ngoài chiến địa
Thành danh mới toại chí tang bồng .
TẠI
VÌ AI?
Bảo rằng kiêu hảnh bởi nào hay,
Chờ đợi tình yêu lụn tháng ngày.
Anh bận rong chơi ngàn nẻo gió,
Em buồn thơ thẩn chốn lầu mây.
Ngõ lời trang giấy đâu vào đấy.
Mở cửa con tim cũng đến vầy.
Rồi trách rồi than sao nghiệt ngã
Mà không tự hỏi tại ai này?
2/5/16
MÙA
THU CHẾT
Rừng xưa đã khép tự lâu rồi
Lá cỏ tàn theo gió cuốn trôi
Mấy độ hoa vàng bay rợp suối
Bao mùa bướm trắng lượn quanh đồi
Người đi buổi ấy người quên mất
Ổ lại bây giờ tôi nhớ tôi
Gót nhẹ vương buồn trên xác lá
Vin cành thạch thảo tím đơn côi
hoagiaytim
8-9-2014
RỪNG XƯA ĐÃ KHÉP
Ai bảo rừng xưa đã khép rồi!
Thu tàn mấy độ tiển hoa trôi.
Bâng khuâng dõi mắt vời lưng núi,
Lãng đãng đưa chân rảo cuối đồi,
Lòng chợt đắng lòng trông bóng bạn,
Dạ nôn nao dạ lạc đời tôi.
Tri âm người hởi vàng theo lá,
Thạch thảo tan vào một kiếp côi!
Nhatthuyh
4/5/15
TRỞ
LẠI NGAY THƠ
Răng lạ mấy ngày cứ vẫn vơ,
Nghĩ về chất thải khiến đau bờ.
Còn đâu nơi chốn bao người ước,
Đã hết biển hồ lắm kẻ mơ.
Thương quá miền Trung giờ ảm đạm.
Buồn ghê đất mẹ bỗng mù mờ.
Văn minh tiến bộ tìm đâu thấy,
Chỉ muốn quay về với tuổi thơ.
5/5/16
HƯƠNG NÀO HƠN
Vũ Giang
Năm xưa nàng gửi tiếng chuông
Ngày nay nàng gửi làn hương hoa quỳnh
Hỏi người, người cứ lặng thinh...
Hương quỳnh với vị môi mình ai thơm?
Ngồi nghe hương tỏa vào đêm
Mùi quỳnh thoang thoảng dịu êm ngọt ngào
Vị môi nồng thắm thanh cao
Ở đời vướng phải hương nào cũng say…
Mình ơi… hãy gửi vào đây
Hương môi với vị quỳnh này nhé em
Như là giọt nắng trong đêm
Uống vào đá tảng cũng mềm nhũn ra
Hẹn ngày về đến quê nhà
Mình đem nắng gió trộn hòa vào nhau
Bón cho cây của đời sau
Để bông hoa mãi thắm màu cùng thơ.
LỜI BÌNH CỦA TĂNG
HOÀNH LÃO
Làn môi thơm hơn hoa quỳnh
Em luôn luôn để một mình anh " thơm "
Hoa quỳnh chỉ thơm một đêm
Môi em thỏa sức anh " thơm " cả đời !
Quỳnh tối nở , sáng tàn rồi
Môi em mãi mãi mọng tươi , nồng nàn .
HƯƠNG
QUỲNH
Vẳng nghe chùa vọng hồi chuông,
Tỏa lan theo gió mùi hương của quỳnh,
Ngọt ngào thấm đượm chốn thinh,
Đậu trên môi mắt cho mình chút thơm,
Hương nồng tỏa ngát trời đêm,
Như ru lại thuở xưa êm nghẹn ngào,
Hồn như thanh nhẹ lên cao,
Bay đi muôn hướng cõi nào đắm say
Muôn trùng rồi trở lại đây,
Nghe ân tình nở chốn này bên em,
Êm đềm ru giấc mộng đêm,
Hương hoa quyện tẩm tan mềm chảy ra.
Đất người ngỡ đã về nhà,
Tỉnh mê nhầm tưởng đã hòa lẫn nhau,
Hẹn người chắc đến kiếp sau,
Sông quê lấp lánh sắc màu cùng thơ.
CHUYỆN MỔ XẺ
(Thơ vui)
Cởi áo chưa nhìn thấy khối u
"Ci ti" xác nhận nó to vù
Chuyên môn quyết định nên nhanh mổ
Bệnh cố duy trì muốn chỉnh chu
Phẩu thuật ngay còn mong sống sót
Chần chờ mãi ắt sẽ phiêu du
Vì không sớm chữa... khi vong mạng
Mới ngộ ra rằng đã trót ngu
Bài họa:
CHUYỆN THỰC PHẨM
Ngày nay thực phẩm quá âm u
Bệnh chứng nan y đến vụt vù
Thịt bẩn xơi vào e miệng méo
Rau dơ xực phải khiến mồm chu
Dù trang thục nữ-hồn phiêu bạt
Dẫu đấng anh hùng -vía lãng du
Ước chức năng ngành luôn kiểm soát
Cho dân khỏi bị tiếng rằng ngu
Thệ Minh
THÓI
ĐỜI
Dân ca vừa hát trái mù u,
Thương nhớ tuổi thơ lượm ném vù!
Cha dạy điều hay theo Khổng Tử,
Thầy răn lời tốt học Trang Chu.
Bây chừ Tàu tới lo kêu nị,
Lúc trước Mỹ qua tập gọi du.
Đừng nghĩ ta khôn trang bị sẵn,
Coi chừng bị chúng bảo là ngu.
6/5/16
SẮC THỜI GIAN .
Khói sương che khuất bến giang đầu
Đã mấy thu rồi chẳng thấy đâu
Nghe tiếng vạc kêu day dứt nhớ
Trông mùa lá rụng tái tê sầu
Vành môi ngọt lịm trao làn gió
Hương tóc thơm nồng gửi bóng câu
Giọng hát nụ cười xa vắng mãi
Sắc thời gian lạnh buốt không màu .
TÌNH
ĐẦU
Mãi nhớ bóng ai một thuở đầu!
Bây chừ chẳng biết dạt về đâu?
Khi xưa vụng nói cho lòng khổ,
Lúc trước mê chơi khiến dạ sầu,
Nhìn cảnh bâng khuâng ghi mấy chữ,
Trông trời lãng đãng viết đôi câu.
Tình yêu ngày ấy dù chưa thắm,
Vẫn thấy con tim đã đượm màu.
6/5/16
NÓNG QUÁ….. (hic) !!!
Điện cúp mồ hôi cứ chảy ra:
Toàn thân chèm nhẹp mỡ tươm nà !
Quạt mo lạch xạch đêm xua muỗi,
Đèn đốm tù mù tối nhát ma.
Nóng quá điên rên ôi mả mẹ,
Nực thôi khùng réo bớ mồ cha.
Sân không chút gió trời thiêu xác,
Sải cắn đầy mình bé khóc oa….
Phantran
THƯƠNG
LÃO PHAN
Thương Phan nóng quá mỡ tươm ra,
Hứng lại đem kho được bữa nà.
Chảy ít sợ rằng thành lão quỉ,
Rịn nhiều e khéo biến yêu ma
Mỏi tay vì quạt mà thương mẹ
Đỏ mắt bởi nheo lại nhớ cha,
Nghĩ rứa mà thương bầy trẻ nhỏ,
Sảy đầy đổ ngứa phải kêu oa!
6/5/16
CHỈ LÀ MƠ .
Tôi mộng bay cao vút tận trời
Vươn mình trải bóng giữa ngàn khơi
Nương theo làn gió cười đôi tiếng
Ghé lại vầng mây tạ mấy lời
Cạn chén vui chơi khi mỏi cánh
Ôm trăng say ngủ lúc mềm môi
Yêu đời ngất ngưỡng nhìn nhân thế
Trọn kiếp phù sinh thỏa lắm rồi .
MƠ
MỘNG
Đã từng mơ mộng ở trên trời,
Cũng muốn phiêu du ngàn biển khơi,
Thật khoái lúc đời còn vọng tiếng,
Quá vui khi phận vẫn se lời
Niềm tin còn đượm nên tươi má,
Hy vọng dâng đầy khiến thắm môi.
Tuổi trẻ luôn tràn bao ước muốn,
Đến khi già cổi phải buông rồi!
KHOẢNH KHẮC CỦA HÀN .
Khắc khoải chàng ngồi đợi gió Đông
Xua cơn lạnh giá tái tê lòng
Hận tình dang dỡ đành xa lánh
Mang kiếp liêu xiêu sống mỏi trông
Ôm ánh trăng vàng nuôi ảo mộng
Say nguồn thơ hứng lướt cuồng phong
Xác thân rệu rã hồn rên xiết
Còn nặng trong tim một bóng hồng .
Kim Liên Thái
NIỀM
ĐAU CỦA HÀN
Răng Hàn đợi gió lúc trời đông?
Là để cho vơi chút hận lòng?
Tiếc chút tình yêu từng đón đợi,
Thương nhiều dĩ vãng đã vời trông,
Bán trăng mong hết cơn đau hủi,
Đợi tối để qua nỗi khổ phong.
Rên siết bao ngày đêm vật vả.
Trời thương trao tặng một bông hồng.
7/5/16
HUẾ TRONG TÔI .
Tôi vẫn yêu hoài
xứ Huế tôi
Bao năm cách biệt lỡ xa rồi
Đêm nằm thao thức nghe mưa gọi
Sáng dậy bồn chồn đợi nắng khơi
Nhớ thuở quây quần đùa bóng mẹ
Mơ thời học hỏi tạ ơn đời
Xuân về thêm nặng sầu chôn kín
Day dứt trong lòng mãi chẳng thôi .
Kim Liên Thái
THƯƠNG
LẮM BIỂN TRỜI
Thương lắm quê nhà biển của tôi,
Nghe đâu nhiễm độc vắng tanh rồi.
Thuyền chài gác lái không rời bến,
Ngư cụ neo bờ chẳng lộng khơi.
Khốn khổ mong chờ tài lộc Bác,
Đớn đau trông đợi nghĩa ơn đời.
Vì ai đất nước điêu linh thế?
Lắm kẻ vô tình cúi mặt thôi.
8/5/16
ĐÔI
LỜI
(Viết
về ông Bành Thông}
Chẳng biết chi ông cũng viết thơ,
Đọc trong mạng ảo lắm mưu cơ.
Tạo thành văn nghiệp bao người ước,
Xây dựng thi đoàn lắm kẻ mơ.
Vững lái qua ghềnh vào đến bến
Giỏi chèo vượt thác tiến sang bờ.
Nơi xa ngưỡng mộ ghi vài tứ
Chẳng biết chi ông cũng viết thơ.
9/5/16
LỜI
NHẮN SÁNG NI
Sáng ni bạn nhắn viết vần thơ,
Về lão Bành Thông lạ lắm cơ!
Nghe bảo tài cao bao kẻ ước,
Tin rằng quyền biến lắm người mơ.
Lời như tiếng sóng xô ghềnh đá,
Tiếng giống cuồng phong vỗ bến bờ
Chừ đến cõi âm xin họp mặt,
Sáng ni bạn nhắn viết vần thơ.
9/5/16
ĐẦU MÔI
Tình còn chi nữa khi rời xa,
Sao nói lời yêu như ở nhà.
Kết bạn làm gì khi chẳng đặng,
Se duyên cho lắm cũng không là,
Tình mà ngóng đợi gây đau một,
Nghĩa để trông mong làm khổ ba.
Anh đã bình yên nơi chốn ấy,
Sao buông lời hứa để sa đà.
Hoành Trần
9/5/16
Chọn Gì?
(Hiểm họa ô nhiễm môi trường bài 4)
"Chọn cá hay tiền hãng thép ban?"
Lời phun nọc rắn máu tim tràn
Nghe người thách thức hồn non nước
Thấy kẻ khinh thường luật thế gian
Chất độc luồn nhanh không phải nói
Ung thư nhảy vọt khỏi cần bàn
Dân chày ngặm sắt nuôi bao tử?
Cuộc sống quê nghèo thật bất an!
13/5/2016
KHÓ AN
Đưa lời thách thức tựa vua ban,
Chẳng sợ chi ai thả độc tràn.
Phép nước vào tay là cứ sửa.
Đất nhà đến ở lại còn gian.
Gây ra ô nhiễm đâu cần biết,
Làm chết môi trường khỏi phải bàn.
Cuộc sống người dân càng khốn khổ.
Kẻ thù còn đó khó mà an.
15/5/16
VỤNG DẠI
Đã bao lần em trước,
Cũng lắm lần anh sau,
Lời chỉ có một câu,
Mà sao.... khó nói quá!
Ơi cái thời thiệt lạ,
Nhớ rứa cứ giả đò,
Theo ai vừa đến ngõ,
Về dệt lắm vần thơ.
Cũng cảm ơn mộng mơ,
Đã ru tình tuổi nhớ
Đày đọa tim khốn khổ,
Cho đời những vần thơ!
Chút nắng với chút mưa,
Tí thu và đông giá,
Sương mù và lá bay,
Cho tình ngây thơ đẹp.
Đôi khi ngồi nhớ lại,
Ngỡ chuyện đùa của ai,
Chuyện tình ngày xưa ấy,
Khắc đậm khó mà phai.
14/5/16
Thật
khó chưa quen.
************************
Tìm vui dạo khắp cả muôn nơi
Ngớ ngẩn nhìn trông mãi rã rời
Cẳng bước lang thang coi nhụy gợi
Chân dừng đứng sững ngắm hoa rơi
Quay lưng chẳng thấy lời chào hỡi
Ngước mặt không còn tiếng gọi ơi
Thật khó chưa quen vùng đất mới
Nên hồn khắc khoải mãi buồn khơi.....
.......Đặng văn Ba...............
QUẨN
QUANH
Chán quá quẩn quanh chỉ mỗi nơi,
Ra vô con cháu luyến khôn rời,
Sao quên một thuở tơ trăng rọi,
Mãi nhớ ngày nao giọt nắng rơi.
Lãng đãng vui chân theo bạn ới,
Thênh thang nhẹ bước khi nàng ơi.
Ôi chao tiếc nhớ ai mà đợi..
Thèm cánh buồm nghiêng giữa lộng khơi.
16/5/16
TIẾNG GỌI .
Đây đó kêu gào tổ quốc ơi
Hãy mau đứng dậy bước theo lời
Biển Đông nổi giận trào khôn xiết
Phương Bắc cậy mình lấn chẳng thôi
Một tiếng vùng lên cùng đất mẹ
Muôn người xông tới ngút mây trời
Việt Nam mong muốn hòa chung sống
Thế giới an lành bạn khắp nơi .
KLT
CÂM
NÍN
Nước gọi sao mà chẳng thấy ơi!
Không ai lên tiếng cũng tan lời.
Người lo cơm áo nên đành bỏ.
Kẻ sợ quyền uy phải nín thôi,
Lạ thiệt giặc vào bung cả đất,
Buồn ghê dân chỉ biết kêu trời!
Than ôi mẹ Việt ngàn năm đó.
Ô nhiễm môi trường khắp mọi nơi.
16/5/16
LƯU LUYẾN
“Họa 3 vần”
Giá không bịn rịn đãy thân này
Thì sẽ cùng anh đảnh lễ Thầy…!
Gặp Bác mâm bàn không cổ mặn
Đưa người bát đũa chẳng mùi chay
Tương phùng đon đả hân hoan quá
Tạm biệt bần thần khắc khoải thay
Lưu luyến bút nghiên cầm lặng lẽ
Xa rồi thi tứ mãi còn đây
Lê Đăng Mành
DIỆN KIẾN THẦY Thích Tín Thuận.
Tại chùa Chính Phước sáng hôm nay
Diện kiến thi nhân Tín Thuận thầy
Mở trí lắng nghe lời đạo pháp
No lòng nhận lảnh bửa cơm chay
Vườn thiền cây cảnh hoa hương thắm
Tịnh thất nhà xưa cổ kính thay
Mấy khắc lòng trần xa thế tục
Hồn thơm mây trắng cõi trời bay./.
Châu Thạch
SƯ PHỤ CA CA
Đường thi Châu Thạch tiếng xưa nay
Xướng họa , văn chương đáng bực thầy
Gieo chữ cửa thiền, tâm hướng thiện
Ráp vần cõi tục, dạ hoàn chay
Đạo đời đôi ngã duyên phân định
Nghiên bút một đời, phận đổi thay
Nhớ thủơ Xuân tàn, mai lạc tận
Ru đời còn mãi áng thơ bay.
ĐẠI SƯ CA CA THÚC
THÚC
Thú thiệt thơ Đường mạng trước nay,
Lang Trương xuất chúng đáng kêu thầy,
Thân ngoài cửa Phật nên ưa mặn,
Lòng nhuốm chốn trần chẳng thích chay,
Gặp lão Châu Trương tài đã định,
Ghé Sư Tin Thuận đạo nên thay,
Nghe lời thuyết giảng nên lòng tỉnh,
Đọc mấy bài thơ hồn muốn bay.
HẠ HOÀI
Đã mấy mươi mùa Phượng thắm qua
Hồn ai phiêu bạt giữa Ngân Hà
Bâng khuâng áo mỏng ôm hình liễu
Xao xuyến tà thưa ấp dáng ngà
Những muốn duyên trần trao nguyện ước
Chỉn e sương giá phủ hương hoa
Thuyền xa bến đỗ, xuôi về biển
Đáy nước còn in bóng nguyệt tà.
Lang Trương
TAY ĐAU
Gõ hoài thấy mệt cũng cho qua,
Đau quá co tay lại hít hà.
Đã rứa còn ưa xem biển trắng
Buồn ri lại thích ngắm trăng ngà.
Đọc thơ hay muốn ghi vài chữ.
Nghe xướng tuyệt xin tặng mấy hoa.
Mạn phép Lang Trương đừng trách nhé,
Sáng ni trời trở bút lại tà.
20/5/16
ĐẠI DỊCH .
Môi trường ô nhiễm đã từ lâu
Dân oán than van ngập bể sầu
Ruộng thối ,vườn tan tàn lẽ sống
Tôm sình,cá chết hết nghề câu
Chính quyền đãng trí quên lời hứa
Nhà máy yên lòng trút nỗi đau
Gieo cảnh tiêu điều ai hiểu thấu
Nguy cơ tồn tại mãi ngàn sau.
KLT
ÔI
MÔI TRƯỜNG !
Ôi chuyện môi trường nói đã lâu.
Quan kia chẳng đoái mặc dân sầu.
Có khi nhột quá loa vài tiếng.
Lắm lúc ngượng nhiều phán mấy câu.
Đất ấy nhiễm chì thì chúng khổ.
Nước này hòa độc chỉ dân đau.
Cớ chi suy nghĩ cho thêm oải,
Giải quyết sẽ giao cho lớp sau
21/5/16
VỀ
THĂM CHỢ LÁCH
Về thăm Chợ Lách một khung trời
Rạch Miễu cầu qua dạ luyến vơi
Đường cũ bụi loang giờ thắm nhựa
Nhà cao cửa rộng đã tươi đời
Dừa xiêm ốc gạo vui lòng khách
Bưởi quýt sầu riêng thỏa dạ đời
Tài tử đờn ca mừng vụ trúng
Bừng lên nhịp sống bạn bè ơi!
Thệ Minh
CHIA SẺ TÍ!
Huynh Thệ Minh răng sướng quá trời,
Ngao du sơn thủy chẳng hề vơi,
Khi cùng thi hữu vui tâm sự,
Lúc với anh em tỏ chuyện đời
Kìa ánh trăng vàng đang cợt tí.
Đây câu thơ mượt mới ngâm chơi,
Ôi chao !Sống vậy ai hơn được,
Tôi gửi đôi câu vui bạn ơi!
TIẾC NUỐI
Tuổi xuân giờ cũng đã xa bay
Tiếc nuối làm sao vun đắp đầy
Cái thuở cuồng si đời vụng dại
Một thời sao xuyến mộng thơ ngây
Đi tìm rạo rực men ngây ngất
Cho biết rộn ràng tình đắm say
Kỷ niệm ơi xin đừng hối tiếc
Thời gian chớ vội xoá xa ngày
Duy Nguyên
Bài Xướng
BÓNG XUÂN QUA
Nhìn bóng chiều qua mây trắng bay,
Mà nghe thương nhớ mãi vơi đầy.
Vần thơ thương kết bao lưu luyến
Nhật kí trao tình lắm ngất ngây
Mượn gió đưa lời lên má thắm,
Nhờ hoa gửi ý đọng môi say.
Ngày xuân dài lắm không em nhỉ!
Sao tiếc không thôi những tháng ngày!
Hoành Trần
QUA
NGÀY
Chừ nhìn tóc trắng cứ bay bay,
Lại khoái ngồi bên ly rượu đầy,
Một xị nhấp vô đi lảo đảo,
Nửa chai uống hết bước ngây ngây,
Nhìn đời đời chán không ưa tỉnh,
Ngó phận phận bèo chỉ muốn say,
Thôi thế thời thôi thời thế thế,
Mua vui mấy chén sống qua ngày.
25/5/16
TÌNH
THƠ NGÂY
Ơi em áo trắng tóc vờn bay,
Bước nhẹ khoan thai ước mộng đầy,
Thiệt tội chưa kìa ai đứng ngẫn,
Thấy thương dệ(dễ) sợ kẻ nhìn ngây,
Những vần thơ dệt nhiều mơ ước,
Vài khúc ca ngâm thiệt đắm say.
Rứa đó chừ đây còn kỉ niệm,
Bâng khuâng tí chút nhớ bao ngày.
26/5/16
BAO
NGÀY?
Đôi vần xướng họa lẹ như bay,
Cứ rứa trăm trang cũng sẽ đầy.
Viết mãi còn hoài không thấy chán,
Ghi rồi ngẫm lại giống như ngây.
Xuân xanh thuở ấy đong đầy mộng,
Tuổi trẻ qua rồi lại nhớ say,
Chừng nớ khiến tim luôn thổn thức,
Xin
thôi mơ nữa mệt đôi ngày.Hii
CHIỀU
XƯA
Chiều xưa ,mưa!
Chiều nay ,mưa.
Bỗng dưng chợt nhớ.
ai đưa ai về!
Lạ ghê,chỉ có đưa về.
Mà răng nhớ mãi,
Câu thề thốt chưa!
Ừ thì mình cũng định vừa,
Răng mà lạ
Trời đổ mưa bất ngờ,
Thôi thầm hẹn,
có chi mô,
Hôm ni không nói,
Mai vô nói liền,
Rứa mà
đã mấy mươi niên.
Cơn mưa vẫn cứ
triền miên trong lòng!
Ai chừ tay bế ,tay bồng.
Để ai nhớ mãi
mênh mông tình buồn!
Hoành Trần
30/5/16
GẶP
BẠN
Sướng quá khi không lại gặp đây,
Tri âm cách biệt đã lâu ngày.
Thuở xưa đi học còn tranh bóng,
Lúc ấy về nhà rủ vật tay,
Chừ lại sẻ chia bao nỗi khổ,
Nay vui ôn lại những niềm cay,
Chén anh chén chú ngồi tâm sự,
Nói mãi chưa vơi những chuyện vầy.
1/6/16
CÓ
MẤY LỜI
Khi mô thổ địa gọi là ơi!
Chuyện nớ lo chi cứ khỏe chơi,
Sáng đến mấy bài đăng mệt nghỉ,
Chiều về đôi chén uống nằm ngơi.
Tâm tình thi hữu bao giờ cạn!
Trò chuyện văn thơ chẳng thể vơi.
Bạn nhé xin chờ bên lãm nguyệt,
Biết đâu sẽ ghé nói thay lời!
2/6/16
ĐẤU
CỜ
( Họa " Đánh cờ " của Vũ Giang )
Trăng thanh , gió mát ngả bàn cờ
Giao ước bên thua phải xuất . . . thơ
Pháo trắng vào đầu -- Gác sỹ gọng
Xe đen tấn thẳng ; dúi binh vô .
Tiến công liên tục : quân sang đủ
Phòng thủ kín bưng : tướng đỡ trơ .
Nước chiếu mã quỳ -- chưa chịu hả ?
Chơi vui mà cũng nhọc bơ phờ
Tăng Hoành Lão.
TĂNG
LÃO ĐÁNH CỜ
Minh Mạng nhắp vô khoái đánh cờ,
Lão Tăng chiến đấu lại làm thơ.
Đầu tiên hạ sĩ đưa quân tới,
Kế đến thọc xe đẩy pháo vô.
Bởi mệt sức già nên đứng ngó,
Vì đau hết thuốc phải ngồi trơ.
Mới chưa hết hiệp đà xuôi xị,
Đã rứa còn ham để phạc phờ.
4/6/16
BỒ ĐỀ QUẢNG
TRỊ
Chiến tranh vùi lấp bóng ngôi trường,
Quay gót tìm về tóc điểm sương,
Lổ chổ vết bom hằn máu bám,
Lầy nhầy vỏ đạn quyện tóc vương.
Bồ Đề trường ấy còn tên nhớ,
Quảng Trị tỉnh xưa lắm kẻ thương.
Thôi viết đôi dòng chia sẻ tí,
Biết đâu còn gặp lại đồng hương.
Mắt nhìn say đắm khóe môi cười,
Như đóa hồng nhung vừa hé tươi.
Đôi mắt mơ huyền xanh sóng biển,
Hàm răng ngà ngọc ánh sao trời.
Nụ cười quyến rủ đang mời bạn,
Hình vóc ngọt ngào thiêu đốt tôi,
Nhìn ảnh mà mê say tưởng tượng,
Người đâu đẹp quá hởi người ơi!
4/6/16
BỒ
ĐỀ QUẢNG TRỊ
Chiến tranh vùi lấp bóng ngôi trường,
Quay gót tìm về tóc điểm sương,
Lổ chổ vết bom hằn máu bám,
Lầy nhầy vỏ đạn quyện tóc vương.
Bồ Đề trường ấy còn tên nhớ,
Quảng Trị tỉnh xưa níu kẻ thương.
Thôi viết đôi dòng chia sẻ tí,
Biết đâu còn gặp lại đồng hương.
4/6/16
ỐNG KEM
Cột điện nom hình tựa ống kem
Này công nghệ mới quả ư thèm
Ngoài da mượt láng như quần chị
Giữa lọm ê chề hệt váy em
Dáng mọng thân èo sắt thép bỏ
Mình dây ruột rỗng bị bao kèm
Làm ăn giả dối thời ông Kẹ
Bọn lú đâu rồi hãy đến xem!
QQ 04.06.
SIÊU
NHÂN
Sáng ra Quyền đã đãi ăn kem,
Cột điện rỗng không thấy phát thèm.
Lại ví như quần loe cẳng chị,
Nhìn lầm giống áo mỏng thân em.
Coi chừng gãy đổ ghi bên cạnh,
Chú ý chết người phải đính kèm.
Ai ngó cũng khen tài quá nhỉ,
Ăn nhiều như rứa cũng nên xem.
5/6/16
BỆNH TÌNH
Chàng mắc bệnh gì lạ thế này !
Thuốc nào chữa khỏi để mua ngay?
Bỗng dưng tim đập nhanh dồn dập
Phút chốc mặt mày bị đỏ gay
Từ buổi gặp nàng trong hội thảo...
Đến khi ngắm ảnh ở trên Phây....
Chàng như cảm gió hay say nắng
Thôi đúng bệnh tình nó đoạ đầy!
HN 6-6-16
Bài họa của Hoành Trần
KHUYÊN BẠN
Sao eng théc méc bệnh chi này,
Mời uống rượu tình là khỏi ngay.
Lén phén vợ nhà nghe sẽ mệt,
Lăng nhăng bà nhạc thấy là gay.
Rứa mà lại viết đăng lên mạng,
Gan hí làm thơ pót đến phây,
Thôi nhé một lần thôi cũng oải,
Tai nghe đàm tiếu rêu rao đầy.