NHỚ QUÊN NGÀY ẤY
Dòm lui ngó tới
rồi cười,
Có chi mô hỉ
hết một đời
vô duyên,
Một đời mang nợ
triền miên.
Một đời hắt bóng
nhớ quên một đời!
Đôi lần vấp váp lỡ lời,
Đôi lần khờ dại để người
bỏ đi.
Nhớ thương đến tận
hôm ni,
Quên quên nhớ nhớ
răng ri lạ hè!
Mới đó mà tra rồi tề,
Dòm nhau tóc bạc
thương về ngày xưa!
29/8/17

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét