Thứ Năm, 20 tháng 9, 2018


AN NHIÊN
Bé nhỏ thơ ngây thật giống tiên,
Trong veo ánh mắt quá ngoan hiền,
Nhành sen tay ngọc cười thân thiện.
Chuỗi hạt y lam đứng tự nhiên
Hình bóng Quan Âm nơi cửa Phật,
Nụ cười Di Lặc chốn am thiền.
Nhìn em bỗng thấy tâm an lạc.
Quên hết ưu tư lẫn lụy phiền.
Hoành Trần
20/9/18

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2018


LỠ HẸN VỚI QUỲNH

KÌa ai đã hẹn đến chào em.
Lỡ uống ly bia nên quá mèm,
Mừng có nàng trăng sờ ngọc thể,
May là anh gió vuốt y xiêm.
Nồng hương lũ bướm bu vào ngó.
Đẹp sắc bầy ong xúm lại  xem.
Đành vậy mai kia chăm bón tốt.
Để nàng bung cánh rực bên rèm.
29/8/18


NHỚ QUÊN NGÀY ẤY
Dòm lui ngó tới 
rồi cười,
Có chi mô hỉ
hết một đời
vô duyên,
Một đời mang nợ 
triền miên.
Một đời hắt bóng
nhớ quên một đời!
Đôi lần vấp váp lỡ lời,
Đôi lần khờ dại để người
bỏ đi.
Nhớ thương đến tận
hôm ni,
Quên quên nhớ nhớ
răng ri lạ hè!
Mới đó mà tra rồi tề,
Dòm nhau tóc bạc
thương về ngày xưa!
29/8/17