Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016






ĐẾM LÁ VÀNG 

Đếm lá vàng rơi nhẹ cuối sân,
Đầy vơi thương nhớ biết bao lần,
Dấu chân gót mẹ sao gần gủi,
Vết mực thư cha quá thiết thân.
Roi dựng vách nhà đe nhác học,
Kẹo còn trong tủ dụ lười ăn.
Biết bao kỉ niệm rơi đâu đó,
Nó khiến hồn ta lạc mất thần.
27/3/16

CÂY KIỂNG
…….
Giọt nắng ban chiều rớt trước sân
Vài con bướm trắng lượn đôi lần
Bon sai uốn điệu nghiêng theo thế
Chậu kiểng che tàn đứng khép thân
Lão luyện tay nghề riêng hữu dụng
Nghệ nhân sáng tạo lắm tiền ăn
Không gian tươi sáng vui con mắt
Hồn lạc tâm linh tựa hóa thần..
…..
Luu Thành 

NHƯ LÁ VÀNG RƠI . 
Lá thu vàng rớt ngập đầy sân. 
Tôi gọi tên em cũng lắm lần. 
Thoáng hiện ai về đường xóm cũ. 
Chừng nghe gió thoảng tiếng cười thân. 
Thơ tình anh viết chưa hề gởi.
Trái cấm người trao chẳng dám ăn. 
Đôi cánh uyên ương không kết được. 
Giờ như chiếc bóng đã phai thần.
27/3/16

THAM SÂN SI 
Ở đời cái bệnh tham si sân
Đem đến đau thương gấp vạn lần
Nhiều lúc ghen ăn vì sợ thiệt
Đôi khi tức ở muốn giầu thân
Tiền tài mờ mắt người tham của
Địa vị điếc tai kẻ hám ăn 
Phật đã dạy ba điều phải tránh
Đau thương sẽ giảm -sáng tinh thần

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét