Thứ Ba, 8 tháng 3, 2016




VÔ THƯỜNG .
Xuân đi ,xuân đến đã bao lần
Giấc mộng làm người được hóa thân
Vừa thấy mai rơi vàng trước ngõ
Nào hay đào nở thắm ngoài sân
Tuổi thơ chưa thỏa đà qua chóng
Sức lão không mong lại tới dần
Con Tạo vô tình đùa cợt mãi
Thời gian lặng lẽ cứ xoay vần

Kim liên thái


VUI XƯỚNG HỌA 
Kiếp sống nhân gian chỉ một lần,
Rồi vào cát bụi hóa tro thân,
Bao phen tạo nghiệp gieo sầu hận.
Lắm cảnh gây oan chở ái sân
Sao chẳng bỏ buông thù cạn bớt,
Chi bằng tu tỉnh ác vơi dần.
Đời trôi qua nhẹ tâm thanh thản,
Thơ thẩn đôi câu họa mấy vần!
6/3/16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét