VUI BUỒN XƯỚNG HỌA
Tui họa thơ người ngó cũng nhiều,
Bài mình bạn ghé chẳng bao nhiêu,
Chắc tài mình kém câu vần yếu,
Tại trí ta cùn ý tứ điêu,
Thôi vậy từ nay xin hãy liệu,
Đã đành lúc ấy cũng vì yêu.
Chắc là phiền toái mà không hiểu,
Bởi lỡ ham mê mới viết liều.
26/3/16
CHIA SẺ
Một lời trách cứ xót xa nhiều
Em cũng khác gì chỉ bấy nhiêu
Thơ họa cứ dầy không lấy nản
Kẻ hồi càng vắng dám đâu điêu
Chẳng do hay dở mà đem chọn
Chắc đó nợ nần tự khắc yêu
Đôi lúc cho đi mình biết thiệt
Thôi ta mạng xấu máu O liều
26/3/16
Thư Hoàng
Vô đề
Thơ Hoành mình đọc đã hơi nhiều
Mà hoạ thì nào chẳng có nhiêu
Bởi tại thơ văn nay đã yếu
Cũng vì ngôn ngữ lại không điêu
Thôi đành an phận mà lo liệu
Tự nhủ đua đòi biết được yêu
Thiên hạ nhìn vào ai có hiểu
Hay là chỉ được cái làm liều
Đào duy Nguyên

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét