Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016


CUỘC TÌNH BUỒN
Sao giữa tiết xuân lại lạnh lòng,
Bởi tình đã lỡ mãi hoài mong.
Con tim đau xé vì nhung nhớ.
Đôi mắt u buồn bởi ngóng trông.
Ngày trước theo nhau bao hẹn ước.
Mà nay quay gót có buồn không!
Thôi thì ta lại gầy duyên mới,
Duyên mới may ra lại thắm nồng!
Nhatthuyh

RỒI SẼ ẤM NỒNG
Quế Hằng
Mừng sao cũng biết xót thương lòng
Chả phí tâm hồn để mỏi mong
Khổ lúc đớn đau nào những nhớ
Buồn khi tê tái với từng trông
Ta yêu ta đợi ta rồi có
Họ bạc họ đi họ sẽ không
Trời chẳng phụ công người trọng nghĩa
Đất cho quả ngọt ấm tình nồng

QH

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét