MÙA ĐÔNG XỨ HUẾ .
Mưa chi, mưa mãi rứa trời ơi !
Thương Huế mùa đông lạnh tím người
Núi Ngự chim nằm không dám động
Sông Hương thuyền đậu chẳng hề trôi
Mây che Cổ Phố đau buồn cảnh
Rêu phủ Trường Thành buốt lịm hơi
Lữ khách khom mình chân bước vội
Chạnh lòng run rẩy cả hồn tôi .
Kim Liên Thaí
HUẾ TRONG TÔI
Sao mãi thương hoài rứa Huế ơi!
Con tim xa xót bởi yêu người,
Trên đầu mây trắng thời gian gội,
Giữa mặt vết hằn năm tháng trôi.
Có lẻ chỉ quên khi nhắm mắt,
Phải chăng thôi nhớ lúc tàn hơi?
Biết rằng quê cũ nhiều thay đổi,
Nhưng phố ngày nao đắm đuối tôi,
Hoành Trần
1/4/16
KÊU TRỜI.
(Hoạ bài Huế trong Tôi của hoành trần).
Tội chi khắc nghiệt rứa trời ơi.
Nắng lửa mưa tuôn hành hạ người.
Xa xót hè về sông hói cạn.
Gian nan sóng dậy cửa nhà trôi.
Thương em còn bé không nên xác.
Khóc bạn chưa già đã kiệt hơi.
Quảng Trị dân nghèo luôn vậy đó.
Mong trời sáng mắt cứu giùm tôi.
Trương Văn Luỹ.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét