GIÀ GÂN
Mơ hồ khuấy đảo giữa ngàn mơ,
Tìm lại niềm yêu lạc bến bờ,
Một thuở dương thì nhìn lớ ngớ.
Cái thời mới lớn ngó lơ ngơ.
Răng chừ đã thấy tai như điếc,
Mới đó mà hay mắt ngỡ mờ,
Bước mỏi chân run đi sợ té,
Còn gân đôi chút ở trong thơ!
23/3/16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét