NHỚ BÀ HUYỆN .
Bóng ai quá bước
giữa đèo Ngang
Phải phận duyên trao,số bẽ bàng
Xót bạn chia tay lòng bịn rịn
Thương chồng ngước mặt dạ than van
Cung đàn thổn thức chờ đêm lắng
Bút thỏ mỏi mòn đợi khách sang
Non nước trời mây đành vắng lặng
Mặc đời cô quạnh nhớ mênh mang .
Kim Liên Thái
CÂY BÀNG
Ai vẽ lưng trời một nét ngang,
Thì ra hình bóng của cây bàng.
Che cho râm mát thôi kêu nóng,
Ngăn bớt nực nồng khỏi thở van.
Từ chú xe ôm cùng vé số,
Hay anh giàu có đến người sang.
Đi đường mệt nhọc dừng chân lại,
Uống bát chè xanh bỏ xách mang.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét